LỜI ĐỒN KINH DỊ ´CHÓ BÁO OÁN´ KHIẾN PHỐ THỊT CHÓ NHẬT TÂN BIẾN MẤT?

Đăng bởi: Phạm Quỳnh Nga
19/09/2018 | 02:03
Chuyên mục: Tin quê hương
0 bình luận
LỜI ĐỒN KINH DỊ ´CHÓ BÁO OÁN´ KHIẾN PHỐ THỊT CHÓ NHẬT TÂN BIẾN MẤT?

Những lời đồn về loài chó biết báo oán khiến thương hiệu đặc sản thịt chó Nhật Tân lui về dĩ vãng, khi cả phố thịt chó Nhật Tân, với 50 nhà hàng biến mất hoàn toàn.

Sau ngót trăm năm làm nghề giết chó, người dân Cao Hạ (Hoài Đức, Hà Nội) tin rằng, không mấy ai có thể làm giàu từ con chó, loài vật nuôi thân thiết với con người. Những lời đồn về loài chó biết báo oán khiến thương hiệu đặc sản thịt chó Nhật Tân cũng lui về dĩ vãng, khi cả phố thịt chó Nhật Tân (Hà Nội), với 50 nhà hàng biến mất hoàn toàn. Vì sao thương hiệu thịt chó Nhật Tân biến mất?

Sợ chó “báo oán”, bà chủ thịt chó Trần Mục đóng cửa quán

Nhắc đến Nhật Tân, giới sành nhậu nghĩ ngay đến mùi thịt chó, mắm tôm dậy mũi ven sông Hồng. Thế nhưng, ít ai ngờ rằng, phố thịt chó Nhật Tân đã âm thầm biến mất, mà không mấy ai biết vì lý do gì.

Tôi vòng đi vòng lại mấy lần phố Nhật Tân, tìm quán thịt chó Trần Mục, nơi mà dân nhậu Hà thành không ai không biết, vì nó là thương hiệu quá nổi tiếng, nhưng không thấy đâu cả.

Hỏi chị bán hàng nước, chị chỉ ngôi nhà ngay cạnh bảo: “Trần Mục thịt chó đây anh này”. Đó là ngôi nhà 2 tầng với vách tôn, mái tôn, cổng rả đóng kín, bụi phủ trắng nhợt, thậm chí cỏ mọc thành bụi từ những kẽ nứt trước nhà.

Quán thịt chó Trần Mục đóng cửa nhiều năm nay. 

Tôi hỏi lý do vì sao quán thịt chó Trần Mục quá nổi tiếng, mà lại đóng cửa, chị bán nước bảo: “Mấy chục quán thịt chó ở đây đều phá sản hết anh ạ. Dù họ giàu có cỡ nào, nhưng làm công việc sát sinh, mà lại giết hại con vật nuôi yêu quý của con người, nên đều không ra gì cả. Bà Xìu chủ quán Trần Mục cũng phải đóng cửa vì sợ con chó báo oán đấy. Bà ấy sợ quá nên chuyển nghề rồi, giờ buôn bán bất động sản”.

Chị chủ quán nước cách ngôi nhà vốn là quán thịt chó Trần Mục nổi danh thiên hạ không xa, vừa nói vừa chỉ tòa nhà màu vàng đối diện quán nước của chị, phía bên kia đê và bảo đó chính là nhà bà Xìu, vốn là chủ quán thịt chó Trần Mục.

Để rõ thực hư chuyện chó báo oán chủ nhà hàng, tôi tìm gặp bà Nguyễn Thị Xìu.

Ngôi nhà lớn ngay mặt đê quả là trụ sở một doanh nghiệp, chuyên môi giới bất động sản. Tuy nhiên, khi hỏi bà Xìu, ông chủ công ty này dẫn tôi theo cửa phụ bên cạnh, rồi gọi bà Xìu.

Người đàn bà độ ngoài 60 tuổi, dáng vẻ chậm rãi, khuôn mặt phúc hậu, miệng hay cười tiếp đón khách niềm nở. Bà vồn vã mời tôi vào phòng khách, pha nước, mà không hỏi là ai, đến có việc gì, như phần lớn gia chủ khác khi có khách lạ đến gặp. Đó chính là tính cách thân thiện của người Hà Nội gốc.

Khi tôi giới thiệu là nhà báo, muốn tìm hiểu về chuyện chó báo oán những chủ nhà hàng thịt chó Nhật Tân như lời đồn, bà Nguyễn Thị Xìu không vào ngay chuyện. Bà nhớ lại một thời vàng son của Trần Mục quán, cùng phố thịt chó Nhật Tân thơm lừng thịt chó, mắm tôm.

Cỏ mọc lút ngối ở cửa quán thịt chó từng là nơi tấp nập khách đến ăn.

Theo bà Xìu, thịt chó Trần Mục chính là quán đầu tiên của phố Nhật Tân. Đó là vào khoảng đầu những năm 90 của thế kỷ trước, khi đó, vùng đất ngoài đê sông Hồng còn hoang vu, cỏ cây lau lách, dân cư thưa thớt. Chồng bà, ông Trần Mục đã cắm một mảnh đất ven đê, dựng mái lều tranh, viết tên mình gắn với món thịt chó lên cái mẹt, rồi cắm triền đê.

Không ngờ, quán lá ven sông giữa bốn bề lau lách, lại hấp dẫn thực khách đến vậy. Khách tìm đến quán thịt chó Trần Mục ngày càng đông. Người Hà Nội tìm ta tận ngoại thành để hưởng hương đồng gió nội. Khách tỉnh xa qua cầu Thăng Long cũng dừng lại triền đê thưởng thức thịt chó Trần Mục, hít thở gió sông Hồng.

Công việc kinh doanh ngày càng phát đạt, nên ông Trần Mục phá căn lều nhỏ, dựng ngôi nhà hai tầng, rộng mấy trăm mét vuông.

Thời vàng son kéo dài suốt chục năm. Mỗi ngày quán Trần Mục đón cả ngàn thực khách. Ông Mục phải thuê tới 50 nhân viên, làm việc từ 4h sáng đến 23 giờ đêm để phục vụ khách.

Để có thể đáp ứng nhu cầu thực khách, mỗi ngày quán giết mổ từ 100 đến 150 con chó. Bà Xìu nhớ lại: “Quán Trần Mục đông đến nỗi, nhà hàng rộng vậy mà không đáp ứng nổi. Những ngày cuối tháng, quán chỉ nhận phục vụ những khách đặt trước. Chuông điện thoại đặt hàng reo inh ỏi suốt ngày, đến nỗi tôi phải rút điện thoại ra, để khỏi phải nghe nữa”.

Thấy nhà hàng Trần Mục quá đông khách, kiếm bộn tiền, hàng loạt nhà hàng thịt chó dọc con đê mọc lên. Thời cao điểm, vào năm 1995 đến 2005, khu vực ngoài đê Nhật Tân có tới 50 quán thịt chó. Cứ chiều xuống, con phố lại chìm trong làn khói mờ ảo của những lò thui chó, những xiên chả nướng chó. Nhưng đó là chuyện của vài năm trước. Giờ thì cả con đê Nhật Tân, chẳng còn quán thịt chó nào.

Tôi cắt ngang hồi tưởng của bà Xìu bằng câu hỏi: “Nghe đồn bà đóng cửa quán vì sợ linh hồn loài chó báo oán?”. Bà Xìu bảo, bà không tin loài chó báo oán gia đình bà, nhưng chuyện bà đóng cửa quán, nghỉ bán thịt chó, cũng có phần lớn là vì nỗi sợ hãi vô hình đó.

Theo lời bà Xìu, chính chồng bà, ông Trần Mục là người gây dựng nên thương hiệu thịt chó Trần Mục nói riêng và thịt chó Nhật Tân nói chung, tuy nhiên, khi quán hoạt động được vài năm, đúng lúc thịnh vượng, thì ông Mục đòi đóng cửa quán, không làm công việc sát sinh này nữa.

Ông Mục bảo rằng, không ai làm giàu nhờ sát sinh được, nhất là làm giàu trên sự chết chóc của loài chó. Tuy nhiên, khi đó, việc kinh doanh thịt chó đang rất thịnh vượng, mang lại tiền bạc như nước, nên bà Xìu không chấp nhận đóng cửa quán.

Không thuyết phục được vợ, ông Mục bỏ mặc quán cho vợ quản lý, còn ông ở nhà trông cháu, chăm sóc cây cối vui tuổi già. Mình bà Xìu phải vật lộn với việc quản lý quán thịt chó. Bà phải tự tay pha chế thịt chó mới đảm bảo chất lượng.

Nghe chồng nói nhiều về chuyện không có hậu trong nghề kinh doanh thịt chó, rồi bà chứng kiến nhiều người làm nghề giết mổ và đón nhận kết cục không tốt đẹp, nên bà Xìu cũng hoang mang. Bà không dám tự tay giết chó nữa, mà sai nhân viên làm việc đó.

Để giải bớt nghiệp cho mình và gia đình, bà Xìu đi lễ rất nhiều nơi. Mỗi năm, bà đi hàng chục ngôi chùa, cúng lễ rất chu đáo, đốt vô số vàng mã cúng cho linh hồn loài chó siêu thoát. Bà Xìu tin rằng, do bà đi lễ cẩn trọng, nên đại gia đình bà mới không ảnh hưởng gì.

Tuy nhiên, những điều xảy đến với sức khỏe, khiến bà cũng phải bận tâm suy nghĩ. Mấy năm trước, dù hàng loạt quán thịt chó ở Nhật Tân đã đóng cửa, song quán Trần Mục có thương hiệu, nên vẫn rất đông khách. Đúng thời điểm đó thì bà mắc nhiều thứ bệnh như cao huyết áp, thoái hóa các khớp khiến bà không đi nổi, đôi mắt cứ mờ dần phải tiến hành mổ gấp mới không bị mù…

Thời điểm đó hầu như tháng nào bà cũng phải đi viện vài lần. Nỗi sợ loài chó báo oán đã nhen nhóm xuất hiện trong đầu bà và đại gia đình. Chồng, con ra sức ngăn cản bà, yêu cầu bà đóng cửa quán thịt chó. Một người con trai theo giá đồng đặc biệt phản đối bà. Chỉ đến khi ngã gãy tay, phải bó bột, không tự tay pha chế được thịt chó nữa, bà mới sực tỉnh, sợ hãi thực sự.

Cái lần ngã rất nhẹ mà gãy tay, đã khiến bà ra quyết định đóng cửa thương hiệu thịt chó Trần Mục nổi tiếng, mà không một chút lưu luyến nào nữa. Bà Xìu bảo: “Có thể do tuổi già nên tôi sinh ra lắm bệnh, chứ chẳng phải có mèo nào báo oán. Nếu chó biết báo oán, thì con cái tôi làm sao thành đạt, khá giả được như bây giờ. Mỗi đứa đều có cơ nghiệp riêng, dù chẳng theo nghề giết mổ, kinh doanh thịt chó. Tuy nhiên, có một sự thật mà tôi nhận thấy, đó là rất nhiều gia đình trở nên lục đục, không có hậu khi làm nghề này. Nỗi sợ hãi ấy bao trùm các gia đình kinh doanh thịt chó ở Nhật Tân, nên hễ nhà nào làm ăn khá giả, có đủ vốn, là họ đóng cửa quán, đi làm thứ khác”.

Nỗi sợ hãi mơ hồ khiến thương hiệu thịt chó Nhật Tân biến mất

Tôi đề nghị bà Xìu cho vài ví dụ về những gia đình kinh doanh thịt chó ở Nhật Tân chịu lời đồn bị loài vật này báo oán, song bà Xìu từ chối. Bà bảo, chuyện này nhạy cảm, nên không ai muốn nhắc đến, xới lại. Tuy nhiên, bà Xìu mách tôi gặp mấy bà bán hàng nước dọc đê Nhật Tân, họ sẽ kể rõ. Ngay cả chuyện liên quan đến nhà bà, họ cũng kể vanh vách, rồi thêm mắm dặm muối cho hoang đường thêm.

Rời nhà bà Xìu, tôi tạt vào quán nước của bà Minh, cách nơi từng có quán thịt chó Trần Mục và Anh Tú Béo không xa. Quả thực, những bà chủ quán nước là cái túi đựng thông tin kiểu truyền miệng quanh vùng.

Bà Minh khoe rằng, bà đã bán hàng nước ở con phố thịt chó này được ngót 20 năm, từ khi quán Trần Mục và Anh Tú Béo mở ra, rồi cả đoạn đê thành phố thịt chó, cho đến khi phá sản, đóng cửa hàng loạt, thì bà vẫn kiên trì ngồi bán hàng nước.

Tôi hỏi: “Bác có biết vì sao các quán thịt chó ở Nhật Tân đóng cửa hết không ạ?”. Bà Minh oang oang: “Trời ạ, làm cái nghề giết chóc ghê rợn ấy thì làm sao mà có hậu được hả cậu? Mấy gia đình kinh doanh thịt chó không gặp chuyện nọ, thì cũng vướng chuyện kia. Dù họ có nhiều tiền như nước thì cuối cùng cũng hết sạch thôi. Của thiên trả địa mà. Cũng có nhiều gia đình giàu lên nhanh chóng, nhưng lục đục lắm, vợ chồng đánh lộn, con cái hư hỏng cả”.

Bà Minh bấm đốt ngón tay từng gia đình kinh doanh thịt chó, như ông M., bà K., anh V., chị H… Mỗi gia đình bà đều kể vanh vách từ khi mở quán, ăn nên làm ra hay phá sản, rồi gặp tai họa như thế nào, đóng cửa ra sao. Trong mấy chục gia đình kinh doanh thịt chó gặp chuyện chẳng lành, tôi ấn tượng với câu chuyện về ông S., chủ quán thịt chó A.T.X. một thời làm ăn thịnh vượng ở phố Nhật Tân.

Nếu so về thương hiệu, thâm niên, thì quán thịt chó A.T.X. không nổi tiếng bằng Trần Mục và Anh Tú Béo. Quán này sinh sau đẻ muộn và “mượn” thương hiệu của Anh Tú Béo, chỉ thay mỗi từ cuối để ông chủ quán Anh Tú Béo không kiện cáo được.

Ông chủ quán là người làng Trung Hòa, trước kinh doanh cá sông, gà đồi. Thấy mấy nhà hàng thịt chó ở Nhật Tân phục vụ khách không xuể, ông này đóng cửa nhà hàng ở Trung Hòa, thuê địa điểm rồi mở quán thịt chó ở Nhật Tân. Do có kinh nghiệm chế biến thịt chó, địa điểm quán lại đẹp, nên quán thịt chó A.T.X. nhanh chóng thu hút thực khách, làm giàu nhanh chóng. Ông này thuê tiếp địa điểm và mở quán thứ hai cũng với thương hiệu đó.

Tuy nhiên, đúng lúc công việc kinh doanh thịt chó phất lên, thì liên tiếp tai họa đổ xuống gia đình ông. Đầu tiên là chuyện xảy ra với người con trai lớn của ông, là người ông hướng theo nghề, tiếp tục nối nghiệp cha quản lý, kinh doanh thịt chó.

Để có chó xịn, thịt ngon, nhiều khi anh này phải lên tận Phú Thọ, Sơn La để chọn chó từ những lái buôn. Những con chó được làm thịt chỉ là chó dé, lông vàng, nặng trên dưới 10kg, sống ở vùng trung du, miền núi phía Bắc. Thịt loài chó này nạc, ngọt, mềm, thơm.

Chính sự cầu kỳ đó mà quán A.T.X. dù là thương hiệu nhái, sinh sau đẻ muộn, song lại hút khách không kém.

Vào năm 2000, khi người con trai của ông chủ này đang tóm con chó từ lồng ra để đập chết, làm thịt, thì vô tình bị con chó này cắn vào tay. Vết cắn xước nhẹ nên anh này chẳng thèm để tâm. Chuyện nhân viên giết mổ chó bị chó cắn thường ngày, chẳng ai đi tiêm phòng.

Thế nhưng, thật đen đủi, khi con chó cắn anh ta lại là chó dại. Chừng tháng sau, anh này lên cơn, sùi bọt mép và chết trong bệnh viện nổi tiếng ở Singapore. Dù ông bố đã đổ ra cả đống tiền, đưa con ra nước ngoài điều trị, song vẫn không cứu được con.

Chuyện chưa dừng ở đó. Điều hãi hùng là chỉ 2 tháng sau khi con trai chết, vợ ông bỗng đổ bệnh, nằm liệt, cấm khẩu. Ông đưa vợ đi các bệnh viện, sang cả Mỹ, song bác sĩ vẫn không tìm ra nguyên nhân. Họ chỉ kết luận rằng, bà bị tai biến nhẹ, nhưng não tổn thương, làm liệt thần kinh cột sống, khiến bị bại liệt.

Chữa trị khắp nơi không có kết quả, ông chồng đưa bà về nhà, thuê người chăm sóc chu đáo. Thế nhưng, chuyện lạ xảy ra, một ngày, bà vợ ông trợn mắt, bật dậy đi lại, rồi nói được. Tuy nhiên, bà không nhận mình là vợ của ông chủ quán thịt chó nổi tiếng ở Nhật Tân, mà nhận mình là thần khuyển.

Dù không được tận mắt chứng kiến, không phải là người trong nhà, nắm tường tận mọi chuyện về gia đình ông chủ quán thịt chó A.T.X., song bà Minh vẫn kể vanh vách mọi chuyện.

Bà bảo, nhân viên quán A.T.X. ngày nào cũng ra quán bà ngồi la cà uống nước lúc rỗi việc, rồi kể cho bà nghe, nên bà thuộc làu làu. Đám nhân viên này còn khẳng định rằng, chính họ đã chứng kiến cảnh bà chủ đang bê thịt chó phục vụ khách đột nhiên ngã lăn ra nền nhà sùi bọt mép, mắt trợn, miệng há nhe răng, lưỡi lòng thòng ra ngoài y như con chó vừa bị thui vàng. Lúc tỉnh dậy, bà nhận là thần cẩu, chửi bới ráo khách vì dám ăn thịt… cẩu. Thực khách nhìn cảnh đó hãi hùng bỏ chạy tán loạn.

Sau vụ đó, ông chủ không dám cho vợ đến quán thịt chó nữa, sợ bà nhìn thấy cảnh giết mổ chó, ăn thịt chó, lại hóa điên. Thời gian sau, cả 2 quán A.T.X. ở Nhật Tân đóng cửa vĩnh viễn. Đám nhân viên xin việc ở những quán khác.

Người ta đồn rằng, ông chủ này đã đi xem bói và thầy phán rằng, chính thần khuyển đã bắt con trai duy nhất của ông đi. Thầy bói cũng dọa rằng, thần khuyển đã nhập vào vợ ông và sẽ lần lượt bắt từng người trong gia đình. Sợ hãi quá, ông ta đã đóng luôn cả hai quán, bất chấp công việc kinh doanh thịt chó đang ăn nên làm ra. Bao năm nay, ông chủ quán thịt chó A.T.X. thay vì giết chó, thì chú tâm đi chùa, giải nghiệp.

Bà chủ quán nước tên Minh khẳng định rằng, loài chó báo oán là chuyện có thật, bởi bà đã chứng kiến hàng loạt gia đình kinh doanh thịt chó đều không có hậu. Nhiều nhà bỗng dưng có tai họa tang ma, điên khùng. Dù không có chứng cứ cụ thể khẳng định chuyện báo oán, nhưng bà tin là như vậy.

Bà bán nước này cũng cho biết, ngoài những gia đình bị chó báo oán dẫn đến chết chóc, bệnh tật, thì những gia đình khác đều phá sản, thất bại về tiền bạc.

Có gia đình con cái dính vào lô đề, cá cược, cờ bạc, nghiện ngập, nên dù làm ra bạc tỉ cũng trắng tay. Nhiều gia đình bỏ xứ trốn đi nơi khác vì bị bọn giang hồ tróc nợ. Có gia đình như ông G., bà D., sau khi sợ loài chó báo oán, đã bán quán, rồi đầu tư vào bất động sản. Tuy nhiên, mấy năm nay đất cát xuống giá thảm hại, nên không những họ đều trắng tay, mà thành con nợ.

Bà Minh khẳng định chắc nịch rằng, tất cả các chủ quán kinh doanh thịt chó đều vì sợ hãi loài chó báo oán, nên lần lượt đóng cửa, giải tán, mặc dù thực khách tìm đến phố thịt chó Nhật Tân vẫn rất đông.

Bà Nguyễn Thị Xìu, chủ thương hiệu thịt chó Trần Mục cũng bảo: “Dù tôi nghỉ đã lâu, nhưng suốt ngày vẫn nhận điện thoại đặt hàng của khách. Kinh doanh thịt chó rất có lãi, nên dù ít khách hơn xưa, nhưng chắc chắn không lỗ được. Tuy nhiên, ai cũng sợ cái bóng vô hình của sự báo oán, sát sinh, nên không dám tiếp tục kinh doanh thịt chó nữa”.

Nguồn: VTC.VN - Phạm Dương Ngọc

Gửi lời bình luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Gửi bình luận
Tin liên quan
<1234567 ... >