TRƯỚC LÚC NHẮM MẮT XUÔI TAY, CON NGƯỜI TA HỐI TIẾC NHẤT ĐIỀU GÌ

Đăng bởi:
15/01/2016 | 23:04
Chuyên mục: Lời phật dạy
0 bình luận
TRƯỚC LÚC NHẮM MẮT XUÔI TAY, CON NGƯỜI TA HỐI TIẾC NHẤT ĐIỀU GÌ

Đức Khổng Tử có câu: “Tam thập nhi lập, tứ thập nhi bất hoặc, ngũ thập nhi tri thiên mệnh”. Con người ta vào độ tuổi thanh xuân nhất của cuộc đời lại thường hay mải mê trong vòng xoáy của danh, lợi, tình; lúc về già mới chợt nhận ra, dẫu có hối hận thì cũng đã muộn ...

Bronnie Ware là một nữ y tá đã có nhiều năm chăm sóc cho các bệnh nhân sắp bị trả về nhà chờ chết. Cô cho biết, con người ta trưởng thành lên rất nhiều khi họ đối diện với lằn ranh sinh tử, và tất cả những bệnh nhân của cô đều tìm thấy sự bình yên thanh thản trước lúc họ rời xa cõi đời. Khi được hỏi về điều gì làm cho họ cảm thấy hối tiếc nhất và muốn được làm lại trong cuộc đời, cô nhận được những câu trả lời rất giống nhau, dưới đây là 5 câu trả lời phổ biến nhất (đã được Bronnie Ware tổng hợp và in thành sách):

1. Ước gì tôi có đủ can đảm để sống một cuộc đời đúng nghĩa cho chính bản thân tôi, chứ không phải là cuộc đời mà mọi người mong muốn tôi đạt được.

Theo cô Ware, đây là điều hối tiếc phổ biến nhất. Khi con người ta nhận ra rằng cuộc đời mình sắp sửa kết thúc và quay đầu nhìn lại thật rõ ràng về nó, họ dễ dàng thấy được rằng mình có bao nhiêu ước mơ vẫn còn dang dở. Sức khỏe mang lại sự tự do nhưng chỉ có ít người nhận ra được điều đó, cho tới khi họ mất đi sức khoẻ. Một khi đã mất đi sức khoẻ thì đã quá muộn rồi.

2. Ước gì tôi đừng có ham công tiếc việc.

Tất cả những nam bệnh nhân mà cô Ware từng chăm sóc đều thổ lộ điều này. Họ hối tiếc vì đã không quan tâm đến sự trưởng thành của con cái và không vun vén cho hạnh phúc vợ chồng. Nhiều nữ bệnh nhân cũng nói về điều này nhưng hầu hết họ đều thuộc thế hệ cũ, thời mà phụ nữ không phải là người trụ cột về mặt kinh tế trong gia đình.

3. Ước gì tôi có đủ can đảm để bày tỏ cảm xúc của mình.

Nhiều người thường kìm nén cảm xúc của mình để sống “yên ổn” với người khác. Hệ quả là họ sống nhạt nhoà và không trở thành người như họ thực sự mong muốn. Nhiều người vì thế mà sinh bệnh do những nỗi cay đắng và phẫn uất trong cuộc đời.

4. Giá như tôi vẫn giữ được liên lạc với bạn bè.

Thông thường người ta không nhận ra giá trị thực sự của những người bạn cũ cho đến thời điểm vài tuần lễ trước khi chết, song lúc đó thì họ không thể tìm lại được nữa. Nhiều người đã quá chăm lo cho cuộc sống riêng của mình mà để cho những tình bạn vàng tuột mất. Trước lúc lìa đời, tất cả mọi người đều nhớ đến bạn mình.

5. Giá như tôi để cho bản thân mình được sống hạnh phúc hơn.

Thật ngạc nhiên vì đây là một điều hối tiếc rất phổ biến. Nhiều người đã không nhận ra rằng, hạnh phúc là một sự lựa chọn.

Richard Strauss, người nhạc sỹ sáng tác bản giao hưởng “Tod und Verklärung (Cái chết và Sự thay hình đổi dạng)”, trước lúc qua đời đã nói với người con dâu tên là Alice của mình rằng: “Điều này thật buồn cười, Alice à, cái chết nó giống hệt như những gì mà ta đã sáng tác trong Tod und Verklärung”.

Nguồn: Sưu tầm Ảnh bìa minh họa của Kim Cuong Le Thi, Hà Nội

Gửi lời bình luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Gửi bình luận
Tin liên quan
< ...