BỤI THỜI GIAN… - Thơ Đồng Ánh Liễu
Bạn ôm đàn tôi hát khúc tình thân. Tô vạt nắng về chiều thêm thi vị... Khỏe và vui mỗi ngày bao ý nghĩa. Để tròn đầy hạnh phúc kiếp nhân sinh
Bụi thời gian có làm phai màu tóc
Hay nếp nhăn theo năm tháng đong đầy
Đời vô thường mọi thứ đều đổi thay
Tâm hồn ta vẫn nhiệt thành, tươi trẻ.
Nắng về chiều càng ấm nồng dịu nhẹ
Càng bình yên sâu sắc… tỏa ôn hòa
Bởi chói chang, rực rỡ đã đi qua
Khiến nắng chiều… dịu dàng, êm đềm nhất.
Giống như ta qua chuỗi ngày tất bật
Qua trầm thăng… vất vả của nửa đời
Đến bây giờ sống tự tại an vui
Thấu cuộc sống… lòng ung dung bình thản
Tìm nụ cười từ những điều đơn giản
Dưỡng tâm hồn… chăm sóc bản thân hơn
Gặp bạn bè ôn lại thuở vàng son
Câu trò chuyện gần xa thêm minh tuệ!
Tuổi nhiêu đâu… tâm hồn ta rất trẻ
Thích rong chơi… khám phá chốn xa gần
Bạn ôm đàn tôi hát khúc tình thân
Tô vạt nắng về chiều thêm thi vị...!
Khỏe và vui mỗi ngày bao ý nghĩa
Để tròn đầy hạnh phúc kiếp nhân sinh!
ĐÊM DÀI... Thơ Quỳnh Nga
02/06/2015 | 08:07
CHÀO THÁNG NĂM – Thơ Sơn Hoàng, từ Sơn La
02/06/2015 | 00:11
Em đi – Thơ Chu Văn Keng, CHLB Đức và Lời bình của Trần Vân Hạc
01/06/2015 | 23:31
VIẾT CHO NGƯỜI ĐÀN BÀ THỨ HAI – Thơ Bui Lam Toi
27/10/2015 | 22:12
CHIỀU NHỚ… Thơ Nguyễn Anh Phương, Budapest
26/05/2015 | 19:33
NHỚ QUÊ – Thơ Trương Thị Hoa Lài, Rostok
21/05/2015 | 11:13
NẾU VẮNG ĐÀN ÔNG – Thơ Tú Oanh, Berlin
16/05/2015 | 23:49
Hành trình trở lại Đức của con gái tôi - Văn Tất Thắng, Chemnitz
22/05/2015 | 21:03

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *