ĐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI
Mùa Vu Lan ùa về, lòng chúng con càng trông về quê hương càng lẻ loi, cô đơn nơi quê người, nỗi thương nhớ cha mẹ da diết không nguôi.
Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm Mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi
Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về
Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Đốt lửa cho đời tan khói sương
Tiếng Mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao với
Biết đến bao giờ trông thấy nhau
Đừng khóc Mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ
Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười
Thơ sưu tầm FB
LO LẮNG - Thơ Trần Hữu Thiệng, Berlin
28/08/2021 | 20:22
BÔNG HỒNG CÀI ÁO - Thơ Nghi Vuhong, Potsdam
24/08/2021 | 22:52
THẾ NÀO MỚI THỰC SỰ LÀ NGƯỜI CON CÓ HIẾU?
20/08/2021 | 00:09
TRÒN NGAY TỰ TRONG TÂM
25/07/2021 | 09:41
34 NĂM... CẢ MỘT TRỜI KỶ NIỆM - Tâm tình của chị Phạm Đỗ Trà Vinh, Hà Nội
04/07/2021 | 20:53
KHÚC HÁT CỦA NGƯỜI BÁN HÀNG RONG - Thơ Tranngoc Diep
07/06/2021 | 11:38
HOA VÀ EM – Thơ Nghi Vuhong, Potsdam
21/05/2021 | 21:07
VẪN YÊU - Bùi Trường, Hà Nội
15/05/2021 | 23:30

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *