HOA BÀNG VUÔNG – Thơ: Nhà văn Chu Thu Phương, Hà Nội
Niềm tin gói trong màu xanh cứng cáp
Mẹ thả trôi, nhờ cậy biển khơi xa
Nương tựa vào từng cơn sóng biếc
Bao bão giông trên biển cũng vượt qua
Chắt nước ngọt từ trong lòng biển mặn
Rễ đâm sâu, ôm chặt rạn san hô
Cành chắc khỏe đương đầu cùng gió bão
Lá kiên cường vươn dãi nắng, dầm mưa
Đêm mang một mùi hương nồng nã
Chín rục cành, bông hoa bàng vuông
Cánh tinh khôi chắn nắng ran ran đảo
Lòng ấp iu bao nhiêu mối tơ vương
Đêm cuối ở Trường Sa bên cảng ấy
Có phải anh đang sánh bước cùng em?
Giữa lấp lánh ngàn sao sa xuống thấp
Biển với trời như thể gần nhau thêm
Bàng vuông nở, trong ánh sao lấp lánh
Tơ lòng bung như tà váy tròn xoay
Sao anh nói em như tình nở muộn
Chờ trăng rằm, nên đợi đến hôm nay.
Nguồn: BBT Viet-bao.de cám ơn tác giả
HÀ NỘI TRONG TÔI - Thơ Nguyễn Tuyết Hạnh, từ Hà Nội
21/03/2015 | 03:27
NỖI LÒNG CỦA NGƯỜI LÀM MẸ
22/09/2015 | 13:18
MẶT TRỜI... ANH - Thơ Quỳnh Nga
20/03/2015 | 12:24
Mơ ước là người Việt Nam của một người Đức - Phạm Trần Thịnh, Berlin
26/03/2015 | 12:55
Em đốt lòng mình hoá tàn tro – Thơ Thùy Giang, từ Bắc Ninh
18/03/2015 | 00:24
Nụ cười của mẹ
17/03/2015 | 11:19
THÁNG BA HÒ HẸN – Thơ Khuất Hải Yến, từ Budapest
17/03/2015 | 10:23
MỜI ANH VÔ XỨ NGHỆ - Thơ Nguyễn Hoan Berlin
14/03/2015 | 00:38

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *