KHÚC HÁT CỦA NGƯỜI BÁN HÀNG RONG - Thơ Tranngoc Diep
BBT xin gửi tới quý đọc giả bài thơ "Khúc hát của người bán hàng rong" của anh Tranngoc Diep - Được "kể" rất thật bằng những vần thơ đầy cảm xúc.
Tôi là người bán hàng rong,
Quầy của tôi dựng nay đây mai đó,
Mái bạt mong manh mang đầy nắng gió,
Cửa bốn bề thỏa sức ngắm mây vờn,
Khách đến quầy chẳng thể hỏi biết tên,
Chỉ đón chào bằng nụ cười thân thiện.
Áo ấm mùa đông, khăn hồng gió lạnh,
Trao cho Người mà trao cả tấm tình...
Chiều thu về, lá vàng gieo trước ngõ,
Gió đông sang, mưa tuyết trải đầu hè,
Nắng cháy da, ô xoè chẳng đủ che,
Ngày xuân gọi mưa dầm buồn tê dại.
Cái giá của Tự do, của nhân tình thế thái,
Đổi ngàn vàng, tôi dường chẳng muốn trao,
Lời hát của tôi không gào thét ồn ào,
Mà lặng lẽ như cuộc đời lặng lẽ,
Như khúc ngâm của tâm hồn quạnh quẽ,
Suốt dòng đời mang lửa ấm ân tình.
Kiếp người tam thế tam sinh,
Đắng cay đã trải, ân tình đã cam,
Cầm bằng trót gánh đa đoan,
Trả đời, đời trả nặng mang nỗi gì...
...
Tháng 6.2021

TÔI CHỌN ĐÀN BÀ ĐÃ CŨ
02/03/2016 | 19:51
TRUYỆN CƯỜI ĐẦU TUẦN: ĐỘNG PHÒNG...
23/02/2016 | 00:32
Tết và người Việt xa xứ
18/02/2016 | 10:37
EM LÀ THẾ - Thơ Hoài An; Hà Nội - Valentine 2016
13/02/2016 | 11:20
KẾT NỐI VỚI QUÊ HƯƠNG: KHAI BÚT ĐẦU XUÂN – Thơ Kim Chi Ban Mai, từ Sơn La
12/02/2016 | 17:46
TẢN MẠN NGÀY TẾT Ở XỨ TÂY
11/02/2016 | 19:32
GỬI HUẾ YÊU THƯƠNG – Thơ Nguyễn Anh Phương Budapest
10/02/2016 | 21:34

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *