TỰ VỮNG - Thơ Nguyễn Hưng, Hà Nội
Viet-bao.de xin giới thiệu bài thơ của tác giả Nguyễn Hưng, Hà Nội, đăng trên FB Thơ tình còn mãi với thời gian.
Một đời người quá ngắn chẳng tày gang
Có mấy ai giàu sang được trọn kiếp
Mỏi thế nào chân cũng phải bước tiếp
Đến kiệt cùng rồi thiếp giấc ngàn thu.
Cõi nhân gian cơm áo là ngục tù
Bao lừa lọc ta ngu ngơ chẳng biết
Cuộc phù hoa cứ cuồng quay mải miết
Nhật ký đời tự viết những thương đau.
Cứ cười lên cho cuộc sống tươi màu
Gắng buông bỏ nỗi sầu trong quá khứ
Hà cớ gì phải trở trăn tư lự
Để giọt buồn mãi ngự ở trong tim.
Giữa biển đời ta chỉ là cánh chim
Bay chấp chới mong tìm một tổ ấm
Có nhiều khi cơn mưa lệ ướt đẫm
Vượt qua rồi mới ngẫm được càn khôn.
Rồi một ngày cũng sẽ trút linh hồn
Thân xác này vùi chôn vào cát bụi
Giàu nghèo gì cũng chỉ đám tro lụi
Xoá một đời lầm lũi chốn nhục vinh.
Ngày hôm nay ta cất bước đăng trình
Dẫu đường dài một mình thì sao chứ
Tâm nhẹ nhõm bàn chân không do dự
Vấp ngã... rồi phải tự vững mà đi.
Ảnh bìa: của Ninh An, Hoa Hà Nội
NGHE TIN MẸ ỐM (Cảm xúc của người con xa xứ)
26/06/2019 | 00:20
GIẤC MƠ CÁNH PHƯỢNG - Thơ Bùi Nguyệt, Chemnitz
21/06/2019 | 10:14
TÌM VỀ HAI CHỮ ĐỒNG HƯƠNG - Thơ Hoa Bằng, Berlin
10/06/2019 | 23:45
ĐỪNG NÓI NỮA VỢ ƠI!
07/06/2019 | 10:19
HỒN QUÊ - Thơ Nguyễn Duy Thuyên
03/06/2019 | 22:40
KHI MẸ CÒN VẤT VẢ - Thơ Tống Thu Ngân, Houston, Texas
30/05/2019 | 01:09
CHÀO MỪNG HỘI TỤ THƠ VIỆT Ở ĐỨC TẠI ERFURT (02.06.2019 ) - Duy Thuyen Nguyen
23/05/2019 | 12:21
Ở VỚI MẸ CON SƯỚNG NHƯ TIÊN, Ở VỚI ĐỜI CON BỊ VÙI DẬP KHÔNG THƯƠNG TIẾC
17/05/2019 | 23:24

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *