NHỮNG CHIỀU CUỐI NĂM - Thơ Đồng Ánh Liễu
Có những chiều cuối năm chợt chùng lòng như thế. Sau những ngổn ngang, tất bật cả một ngày. Sau những lo toan, bận rộn chẳng ngơi tay. Cố hết những điều dở dang giữa guồng quay vô định...
Để sững lại giật mình rơi vào khoảng không trầm tĩnh
Bỗng thấy lòng vời vợi, mênh mang...
Chẳng thiết nắng vàng... chẳng đợi Xuân sang
Chỉ ngẩn ngơ dọc ngang đôi ba dòng suy nghĩ
Tự hỏi
Đời mỗi người mấy mươi mùa Xuân nhỉ
Ngày tháng qua đi được mất những thăng trầm
Có những điều cất giữ trong thinh câm
Có những băn khoăn chẳng bao giờ bày tỏ...
Nỗi buồn niềm vui giận hờn đây đó
Yêu thương nồng nàn... bỏ ngỏ... chơi vơi
Ai ghé qua ? Ai nhớ ta trong đời
Ai gặp gỡ để rồi xa mãi mãi...
Có những buồn vui cùng nhau nếm trải
Thương nhớ nồng nàn rồi có mau quên?
Một ngày xa rời liệu còn nhắc tên
Hay dòng thời gian vùi đi tất cả?
Nay người thân thương mai thành xa lạ?
Tóc ngả phong sương... còn không nhung nhớ
Từng đắm, từng say, yêu đương một thuở
Gió cuốn mây nguồn...
Đời còn nhớ nhau...?
Nguồn: Viet-bao.de theo Đồng Ánh Liễu
MỘT MỐI TÌNH THƠ – Thơ Phạm Thị Hợp
05/06/2015 | 23:47
ĐÊM DÀI... Thơ Quỳnh Nga
02/06/2015 | 08:07
CHÀO THÁNG NĂM – Thơ Sơn Hoàng, từ Sơn La
02/06/2015 | 00:11
Em đi – Thơ Chu Văn Keng, CHLB Đức và Lời bình của Trần Vân Hạc
01/06/2015 | 23:31
VIẾT CHO NGƯỜI ĐÀN BÀ THỨ HAI – Thơ Bui Lam Toi
27/10/2015 | 22:12
CHIỀU NHỚ… Thơ Nguyễn Anh Phương, Budapest
26/05/2015 | 19:33
NHỚ QUÊ – Thơ Trương Thị Hoa Lài, Rostok
21/05/2015 | 11:13
NẾU VẮNG ĐÀN ÔNG – Thơ Tú Oanh, Berlin
16/05/2015 | 23:49

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *