TA ƠI, MẠNH MẼ LÊN NÀO
Đăng bởi: Phạm Quỳnh Nga
27/02/2018 | 18:21
Chuyên mục: Văn thơ
0 bình luận
Thơ sưu tầm
Chẳng thể nào người hiểu được Ta đâu
Đứa con gái khóc cười trong thầm lặng
Bước vào đời bằng đôi vai gánh nặng
Chuyện vui buồn, tự gói ghém bản thân
Không có ai Ta nương tựa khi cần
Bởi thụ diễn vai con người mạnh mẽ
Trước những người Ta chẳng thể nhỏ bé
Nên ảo ảnh mình giống như một siêu nhân
Ta nợ nần nhiều, chắc hai tiếng tình thân
Để trả vay hơn nửa đời chưa hết
Làm sao đây... Bây giờ đã thấm mệt ?
Thèm một lần được quên sạch cho xong
Ta từng tin trời sẽ có cầu vồng
Sau những ngày mưa bão giông tăm tối
Ta cũng mong có một lần cơ hội
Được yếu mềm để người khác chở che
Tin liên quan
NHƯ MỘT LỜI TỰ SỰ CỦA MÙA XUÂN - Đỗ Trường, Leipzig
08/02/2016 | 23:39
VIỆT BÁO GIỚI THIỆU 2 BÀI THƠ XUÂN CỦA VŨ HUY HOAN, Thanh Hóa
03/02/2016 | 19:10
TRÁCH TRỜI – Hoang Duoc Su, Berlin - CÓNG TUYẾT – Thơ Van Minh Nguyen, từ Matxcova
28/01/2016 | 09:53
HÀ NỘI NHỚ - Thơ Nguyễn Anh Phương, Budapest
24/01/2016 | 01:28
EM CỨ LÀ MÙA ĐÔNG – Thơ Đông Hà, Hà Nội
22/01/2016 | 23:44
HÀ NỘI RÉT… CÀNG THÊM CỔ KÍNH ĐÁNG YÊU – An Ninh, Hà Nội
19/01/2016 | 21:13
TRUYỆN CƯỜI CUỐI TUẦN: BẬT MÁY SINH TỐ...
19/02/2016 | 22:29

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *