TA ƠI, MẠNH MẼ LÊN NÀO
Đăng bởi: Phạm Quỳnh Nga
27/02/2018 | 18:21
Chuyên mục: Văn thơ
0 bình luận
Thơ sưu tầm
Chẳng thể nào người hiểu được Ta đâu
Đứa con gái khóc cười trong thầm lặng
Bước vào đời bằng đôi vai gánh nặng
Chuyện vui buồn, tự gói ghém bản thân
Không có ai Ta nương tựa khi cần
Bởi thụ diễn vai con người mạnh mẽ
Trước những người Ta chẳng thể nhỏ bé
Nên ảo ảnh mình giống như một siêu nhân
Ta nợ nần nhiều, chắc hai tiếng tình thân
Để trả vay hơn nửa đời chưa hết
Làm sao đây... Bây giờ đã thấm mệt ?
Thèm một lần được quên sạch cho xong
Ta từng tin trời sẽ có cầu vồng
Sau những ngày mưa bão giông tăm tối
Ta cũng mong có một lần cơ hội
Được yếu mềm để người khác chở che
Tin liên quan
HÀ NỘI TRONG TÔI - Thơ Nguyễn Tuyết Hạnh, từ Hà Nội
21/03/2015 | 03:27
NỖI LÒNG CỦA NGƯỜI LÀM MẸ
22/09/2015 | 13:18
MẶT TRỜI... ANH - Thơ Quỳnh Nga
20/03/2015 | 12:24
Mơ ước là người Việt Nam của một người Đức - Phạm Trần Thịnh, Berlin
26/03/2015 | 12:55
Em đốt lòng mình hoá tàn tro – Thơ Thùy Giang, từ Bắc Ninh
18/03/2015 | 00:24
Nụ cười của mẹ
17/03/2015 | 11:19
THÁNG BA HÒ HẸN – Thơ Khuất Hải Yến, từ Budapest
17/03/2015 | 10:23
MỜI ANH VÔ XỨ NGHỆ - Thơ Nguyễn Hoan Berlin
14/03/2015 | 00:38

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *